
“Chúng ta hãy cầu nguyện để lời cầu nguyện khởi đi từ Lời Chúa, nuôi dưỡng đời sống chúng ta và là nguồn hy vọng trong lòng cộng đoàn, giúp chúng ta xây dựng một Giáo Hội huynh đệ và truyền giáo lớn.”
Khi đọc lời mời gọi này của Đức Thánh Cha, tôi cảm nhận rõ mối liên hệ sâu sắc giữa cầu nguyện, Lời Chúa và đời sống người Kitô hữu. Quả thật, ba yếu tố này với tôi không phải là những thuật ngữ mới, nhưng khi được Đức Thánh Cha gợi mở, tôi thấy mình như tìm được một thứ gì đó thật mới lạ cho hành trình ơn gọi của chính bản thân mình. Phải chăng chính tôi đang được gọi tên?
Cầu nguyện khởi đi từ Lời Chúa. Giữa nhịp sống đều đặn của cầu nguyện và sứ vụ, cụ thể là dưới lăng kính của một sinh viên Thần học, tôi cảm thấy mình vẫn trung thành với giờ giấc, với bổn phận, nhưng có những lúc lòng lại nặng trĩu và khô khan. Lời mời gọi cầu nguyện khởi đi từ Lời Chúa đến với tôi như một lời nhắc nhở rất nhẹ: hãy trở về với điều căn bản nhất, nơi mọi sự bắt đầu: “Lời”. Tôi giật mình nhận ra rằng bao lâu nay, nhất là trong năm Tập Thánh, tôi đã đọc, đã nghiền ngẫm Kinh Thánh, nhưng chưa thật sự ở lại với Lời Chúa. Tôi đọc để biết, để hoàn thành mục tiêu mà nhiều người đặt ra là phải đọc hết cuốn Kinh Thánh ít nhất một lần, hơn là đọc để lắng nghe. Khi đọc được ý cầu nguyện của Đức Thánh Cha cho tháng đầu tiên trong năm mới sắp tới, tôi đã tập chậm lại bên Lời Chúa, nhất là trong những giờ cầu nguyện thinh lặng. Tôi bắt đầu cảm nghiệm rằng Thiên Chúa không hề vội vàng. Ngài kiên nhẫn chờ tôi nơi từng câu chữ, để nói với tôi điều tôi cần nghe hôm nay. Trong những khoảnh khắc ấy, Lời Chúa không còn là những dòng chữ xa xưa, nhưng là lời thì thầm rất riêng, chạm đến những mệt mỏi, bối rối và khát vọng sâu kín trong lòng tôi.
“…nuôi dưỡng đời sống chúng ta và là nguồn hy vọng trong lòng cộng đoàn.” “Chúng ta” và “cộng đoàn” là hai phạm trù hoàn toàn trái ngược nhau. Một đàng mang tính cá nhân, đàng kia lại mang tính tập thể rộng lớn. Một đàng thì “nuôi dưỡng”, đàng kia lại trở nên “nguồn hi vọng”. Thật ý nghĩa! Lời Chúa có sức lan tỏa mạnh mẽ. Nó không chỉ khép kín nơi một con người mà trải rộng ra trên nhiều người. Lời Chúa đã âm thầm trở thành lương thực nuôi dưỡng đời sống tôi và cộng đoàn. Với Lời Chúa, tôi được nâng đỡ để tiếp tục trung thành, dù con đường ơn gọi có lúc thật lặng lẽ và nặng nề. Nhờ Lời Chúa, đời sống thánh hiến của tôi không còn chỉ là chuỗi bổn phận phải chu toàn, mà là một hành trình được nuôi sống từ bên trong, nơi ngọn lửa nhỏ bé của ơn gọi được giữ cho không tắt. Cũng bởi Lời Chúa, tôi trở nên nhạy cảm hơn với cộng đoàn chung quanh. Tôi học cách lắng nghe chị em mình nhiều hơn, bớt phán xét hơn, và kiên nhẫn hơn trước những giới hạn của nhau. Trong những lúc cộng đoàn phải đối mặt với những thử thách, chính Lời Chúa – được cầu nguyện và chia sẻ – trở thành nguồn hy vọng âm thầm, nâng đỡ chúng tôi tiếp tục bước đi cùng nhau.
“…giúp chúng ta xây dựng một Giáo Hội huynh đệ và truyền giáo lớn.” Sau cùng, tôi nhận ra rằng cầu nguyện đích thực là dẫn bước tôi đi ra. Không phải đi xa, nhưng đi ra khỏi cái tôi khép kín của mình để vươn ra những gì rộng lớn hơn theo lời mời gọi của Đức Thánh Cha là xây dựng một Giáo Hội huynh đệ và truyền giáo. Là một sinh viên trong Học viện Thần học, là một học viện mới chỉ tuyên khấn vỏn vẹn 1 năm, tôi cảm thấy mình phải bắt đầu từ những bước rất nhỏ: một sự hiện diện chân thành hơn, một cử chỉ yêu thương hơn dành cho chị em, hay một đời sống được biến đổi từ cầu nguyện. Khi lời cầu nguyện của tôi khởi đi từ Lời Chúa, tôi sẽ được thúc đẩy để trao ban điều mình đã lãnh nhận.
Nhìn lại hành trình ấy, tôi nhận ra rằng lời mời gọi của Đức Thánh Cha quả thật là một món quà quý giá cho chính bản thân tôi. Đó không chỉ là một ý nguyện để đọc lên vào mỗi giờ kinh tối trong Hội dòng tôi, nhưng là một con đường sống mà tôi đang tập bước đi mỗi ngày. Dưới ánh sáng của Lời Chúa, tôi tìm lại sức sống cho ơn gọi, tìm lại niềm hy vọng cho cộng đoàn, và học cách yêu thương thế giới này bằng một trái tim được nuôi dưỡng từ “Lời”.
BTT Lớp Thánh Phanxicô Xavie
